Chào mừng quý vị đến với Chắp Cánh Ước Mơ!!.
Người thầy
Một tiếng hát ngọt ngào, một giai điệu sâu lắng vang lên rồi vang mãi trong tâm tư, đọng lại nơi sâu thẳm trái tim tôi một nỗi niềm day dứt khó diễn tả. Tôi chợt nhận ra đó chính là bài hát “Người thầy” của nhạc sĩ Nguyễn Nhất Huy – Một trong những ca khúc viết về thầy hay nhất mà tôi đã từng cảm nhận.
Nhưng lần này không giống như mọi lần khác, sau khi khúc hát ấy vang lên, tôi đã ngạc nhiên và tự hỏi rằng: Sao hình ảnh “Người thầy” trong bài hát này lại giống thầy tôi đến vậy? Vẫn chiếc áo cũ kỹ đã sờn vai, vẫn bóng dáng hao gầy, vẫn một vẻ ngoài mộc mạc, giản dị nhưng sao lại đường hoàng đến thế? Thầy tôi đấy! Người đàn ông đáng kính lúc nào cũng tận tụy với nghề để dìu dắt cho bọn đàn em đang độ tuổi dại khờ như chúng tôi bước vào những chân trời mới.
Tôi bắt đầu lắng tâm hồn mình theo từng nốt nhạc đang trầm bổng ngân vang và không biết tự lúc nào hình ảnh mái trường mến yêu chợt hiện lên trong trí nhớ. Ở nơi đó có một người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa. Ở nơi đó từng ngày, giọt mồ hôi thầy rơi nhòa trang giấy trắng… Không ngại khó khăn, không ngại vất vả, thầy gửi cả niềm tin vào thế hệ trẻ chúng tôi và cố gắng chăm sóc làm sao cho những cây non sớm lớn nhanh, cao to, vững chắc. So với chúng tôi, thầy là một người từng trải, dày dạn kinh nghiệm ở cả tuổi đời lẫn tuổi nghề nên những bài giảng của thầy giống như muôn ngàn tia nắng ấm áp sáng soi từng bước chúng tôi đi trong cuộc đời; để chúng tôi vững tin hơn, mạnh mẽ hơn và phấn đấu hết mình vì một tương lai tốt đẹp.

Từng thế hệ đi qua, chúng tôi giống như những lượt khách sang sông, còn thầy như người lái đò hàng ngày phải đội nắng, đội mưa chèo tay lái đưa chúng tôi đến bờ một cách an toàn. Rồi thời gian trôi nhanh, mỗi người ai cũng có một phương trời riêng, kẻ thành công, người hạnh phúc, không biết có còn ai nhớ ai quên con đò xưa, có còn ai nghĩ về người lái đò tận tụy năm nào? Riêng bản thân tôi, tôi làm sao có thể quên được nơi đò xưa bến cũ ấy, vẫn còn có một người lái đò - một người thầy với tấm lòng cao cả, giàu lòng vị tha mà tôi luôn yêu mến, kính trọng?
“… Dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa Thu rơi, nhưng ngàn năm, làm sao em đếm hết công ơn người thầy…”.
Bài hát kết thúc bằng một lời nhắn gửi rất chân thành của người học trò đối với công ơn dạy dỗ của các thầy cô giáo. Và trong tôi cũng nghe dâng lên nhịp thương, nhịp kính. Làm sao có thể kể hết công lao của thầy đây? Đó là một điều gì đó rất thiêng liêng khó thể nào cân, đong, đo, đếm được mà chỉ có thể nhìn nhận qua kết quả học tập, nhân cách sống và sự thành đạt của những đứa học trò đã từng được thầy dìu dắt trong đó có cả chúng tôi nữa. Vậy thì để tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với công lao to lớn đó, chúng tôi cần phải rèn luyện và phấn đầu thật nhiều, phải ghi nhớ hết tất cả những lời dạy quý báu của thầy và lấy đó làm hành trang bước vào đời một cách vững vàng, tự tin theo đúng như những gì mà thầy vẫn hằng mong mỏi và gửi trọn niềm tin yêu.
Nguyễn Hoài Nam
Trần Thị Minh Tươi @ 18:16 18/11/2012
Số lượt xem: 987
- TÔI KHÙNG HAY TINH VI (03/11/12)
- VẺ ĐẸP TÂM HỒN (26/10/12)
- Sống trên đời cần có một tấm lòng! (03/09/12)
- Chào năm học mới - Thanh Nguyên (03/09/12)
- LỜI NÓI TỪ TRÁI TIM (21/08/12)






"Thực sự bài hát đã cho tôi một cảm xúc lạ, một sự suy ngẫm đến lặng người về cuộc đời của người thầy. Cứ ngỡ đó là tiếng vọng về từ nơi nào đó xa lắm – nơi đã gợi lại cho tôi hoài niệm về những người thầy, người đã từng dạy dỗ tôi, người tôi thoáng được gặp lại và cả những người tôi chưa hề chợt nhớ trong cuộc sống bộn bề này.
Bỗng nhiên, tôi nhớ đến lời mẹ ru ngày nào: “Sang sông phải bắc cầu Kiều, Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”. Lời ru ấy đã khẳng định công lao và giá trị của người thầy trong xã hội. Sự bán buôn tình cảm, trí tuệ vẫn không ngăn cản bước đi của thầy, sự nâng niu dìu dắt của thầy đã vượt qua mọi cám dỗ của cuộc đời, để đến với những người học trò mà thầy dạy dỗ.
Mang trong mình một trọng trách lớn lao, với lòng yêu nghề tha thiết, tâm huyết của một nhà giáo, người thầy đã dạy dỗ chúng ta từ kiến thức trên sách vở đến cách làm người. Để trong thầy chúng ta thấy ánh lên sự quan tâm của thầy khi thấy sự tiến bộ của chúng ta, sự tự hào, hãnh diện khi chúng ta thành công, trưởng thành và cả sự lo lắng khi chúng ta gặp khó khăn vấp ngã.
Người thầy luôn dành cho chúng ta những tình cảm đặc biệt, thứ tình cảm chan chứa tình yêu thương. Cho dù mỗi người có cách cảm nhận riêng nhưng tình cảm ấy vẫn luôn sáng ngời và sẵn sàng chờ đón, dành tặng cho chúng ta.
Tấm lòng người thầy luôn bao dung, rộng lượng. Có người nghiêm khắc, lại có người dịu hiền nhưng tất cả đều dạy cho chúng ta những điều hay lẽ phải, dạy cách mở lòng mình đón nhận những điều tốt đẹp mà cuộc sống ban tặng.
Người thầy – một kĩ sư tâm hồn, chẳng những truyền đạt cho chúng ta những kiến thức bổ ích mà còn đưa chúng ta đến những trải nghiệm tích cực của cuộc đời. Để rồi chúng ta bước vào đời với đôi bàn chân vững vàng, kinh nghiệm khỏi bỡ ngỡ với cuộc sống xung quanh.
Người thầy đối với chúng ta như những tia nắng ban mai rực rỡ, soi rọi cho tâm hồn chúng ta trong sáng. Rèn luyện cho chúng ta có phẩm chất tốt đẹp, để chúng ta là những người hữu dụng, những công dân có ích cho xã hội.
Người thầy như một bức tranh đầy màu sắc, chứa đựng biết bao tình cảm yêu thương, biết bao sự gian nan vất vả. Bức tranh ấy mỗi ngày lại được tô lên “màu” quan tâm lo lắng mà thầy dành cho chúng ta “màu” nhọc nhằn, gian lao hiện rõ lên ở những nếp nhăn hằn sâu trên trán; những đêm thức trắng soạn bài bên từng trang giáo án. Và bức tranh ấy ngày được tô thắm khi điểm thêm những hạt bụi phấn không ngừng rơi trên mái tóc thầy, những giọt mồ hôi ướt nhòe trang giấy. Cả cuộc đời người thầy là những chuỗi ngày vất vả, hy sinh dành trọn một đời vun bồi, xây đắp cho ngày mai tươi sáng."
Cảm ơn chị MT ghé thăm và tặng quà cho "Chắp cánh ước mơ". Bài hát rất hay, giai điệu rất mượt mà, tình cảm, sâu lắng. Chúc chị một buổi chiều thật an lành nhé!!!